Fly Cupcake

có vẻ cupcake đang là “mốt thời thượng” trong thế giới bánh ngọt hay sao ấy nhở! nào là Sweet n Sour chuyên cung cấp cho L’usine và Coffee Bean n Tea Leaf và cũng có 1 tiệm riêng ở khu quận 2; Pacey cupcake ngay khi trung tâm, rồi thì Cakewalk ở khu tập trung mấy trung tâm chứng khoán của thành phố mà chưa có dịp thử vì nghe bạn chê, mới đây là Fly Cupcake ở ngay góc Hai Bà Trưng và Lê Thánh Tôn rất dễ thấy dù rằng hơi nhỏ.

Fly Cupcake nhìn đáng yêu với bảng hiệu in hình bánh cupcake có cánh bay bay, cửa hiệu nhỏ với dạng mua mang đi chứ ko có không gian để ngồi lại như Pacey ở gần đó. ở đây có khá nhiều mùi vị khác nhau như chocolate, bạc hà chocolate, trà xanh, cream cheese vị chanh, chanh dây…. mỗi loại đều được trang trí với những bông kem hình dáng khác nhau rất bắt mắt và màu sắc cũng đẹp nữa ;)

Bánh ở Fly Cupcake có độ ẩm nhiều hơn ở Pacey nên khi ăn cảm giác mềm hơn và ít bị vụn hơn. Mùi vị ở đây cũng rất ổn, bánh vị trà xanh thơm vừa phải, có 1 chút đắng của trà xanh, vị ngọt nhẹ và béo thơm của frosting cream. Còn mua vài mùi nữa nhưng bạn ăn rồi ko kịp nếu thử.
Ngoài cupcake thì ở đây còn có Tart đào cũng lạ là, cơ bản vì Tart ở đây có đế bánh rất cao và dày chứ ko phải dạng hình “chén” vời thành thấp và mỏng như kiểu phổ biến ở những nơi khác. Do lớp vỏ quá dày và đế bánh quá cao nên ăn sẽ cảm giác ngán và khô như bạn ăn cùng lúc 10 cái bánh quy với 1 chút xíu đào đóng hộp vậy đó. cũng là lạ, chất lượng ở mức trung bình chứ ko xuất sắc lắm. Bên cạnh đó thì tôi còn thấy có bánh sừng trâu hạnh nhân nữa nhưng chưa mua thử.

Giá bánh ở Fly cupcake ở mức tốt so với chất lượng. Bánh Tart giá 22k, cũng tạm được. Cup cake cở lớn giá 35k/1 cái, ngoài ra còn có cupcake mini giá 15k/1 cái (nếu nhớ ko lầm); nhưng bánh cupcake mini chỉ bán theo 1 set 9 hoặc 12 cái chứ ko bán lẻ. Cá nhân tôi nghĩ nếu bán 1 set từ 5 – 6 cái thì người mua sẽ dễ mua hơn, chứ 9 cái thì hơi nhiều nếu với nhóm bạn cở 2,3 người mà muốn thử nhiều vị khác nhau.
Ngoài bánh thì ở đây còn phục vụ nước như cafe, nước trái cây các thể loại, và dĩ nhiên cũng ở dạng mua mang đi!

Tóm lại thì ở Fly Cupcake có bánh ngon, giá tốt, trang trí đẹp; tuy nhiên vị trí không được thuận tiện lắm vì nằm ngay góc ngã tư tuy đẹp nhưng lưu lượng xe cộ lúc nào cũng đông, hơi khó vòng xe nếu bạn đi trái chiều; tiệm tuy được trang trí dễ thương nhưng diện tích lại quá hẹp nên không có không gian để khách ngồi lại mà chỉ phục vụ mua mang đi. Sau hết thì tôi vẫn khuyên bạn nên thử chổ này nếu bạn thích cupcake nói riêng và món ngọt nói chung! ;)

[viết nhảm] trẻ người mà có non dạ?

cuối tuần vừa rồi, các bạn Big Bang nhào qua Việt Nam hát ở Sound Fest, có bạn Taio và Kim gì đó nữa. nghe mấy đứa bạn đi về nói hay ho hấp dẫn hào hứng hí hửng dữ lắm, mà thằng tui có việc lại chẳng đi được; vã lại cũng già yếu rối, ko bon chen nổi!

sau nhạc hội thì y như rằng các bạn nhà báo lại được 1 mùa bội thu tin tức để chê bai các bé nhà mình nông nổi, ngu ngốc, quá khích khi đi đón các bạn thần tượng rồi ko gặp được rồi gào khóc thét in ỏi; rồi thì nháo nhào đi coi sound fest rồi lại gào khóc thảm thiết, nào là đội nắng [may là ko mưa đấy] kết quả là xỉu lên ngất xuống… và các bạn nhà báo thanh cao lại 1 được 1 mùa phơi bày thực trạng của giới trẻ, sự đi xuống của đạo đức này nọ.

cá nhân thằng tôi thì cũng từng nằm trong lực lượng lên án cực độ các em, nhưng sau này thì thằng tôi nghĩ khác 1 chút. các em có đam mê hay gào thét gì thì đó là quyền của các em, chả ai cấm được vì đó là tự do của cá nhân. như thằng tôi cũng mê Big Bang lắm, cả bầy ca sĩ Hàn Quốc xì xầm kia thì chỉ thích được mỗi BB vì các bạn í nhìn khác biệt, phong cách cũng khác, hay ho và cá tính hơn hẳn. nhưng có lẻ tại già rồi nên hông có sức để là bon chen với các em, chứ giờ mà thằng tui cở 17,18 tuổi chắc cũng nháo nhào đi làm mấy chuyện đó rồi :D . nghĩ đi nghĩ lại thì cũng do các em bây giờ có điều kiện hơn lúc trước nhiều, kinh tế khá, có thể dễ dàng tìm việc làm thêm để kiếm tiền đi nhạc hội này nọ, rồi thì có mạng internet để tụ tập với nhau bàn tán rôm rã.
cứ nghĩ lại thời khoảng đầu mấy năm 2000, thằng tôi đam mê Westlife kinh khủng. có tiền là đi mua cd, dvd này nọ; dù đọc list nhạc thì cũng thấy cũng nhiêu đó bài, thêm dc 1,2 bài bonus do khác thị trường phát hành, khác cái bìa là mua; dù lúc đó thời học sinh chả dư gì mấy. hoặc cũng có khi là đi mua 1 cuốn tạp chí chỉ vì 1 cái poster trong đó về lấy cái poster ra rồi quăng nguyên tờ tạp chí chả có gì là rẻ. điên như thế đấy. so sánh với thời các em bây giờ thì cũng ngang ngửa chứ ko thua. và thằng tôi cá là kha khá các bạn đang lên án các em cũng từng qua cái thời như thằng tôi thôi. chẳng qua là hồi đó ko có nhạc hội vé mấy triệu, ko có các bạn thần tượng hào nhoán kia qua đây diễn thôi; nếu mà có chắc cũng khối người rần rần như các em bây giờ.

nói chung thì ai cũng có quyền đam mê và thần tượng ai đó, và tui cho rằng như thế cũng tốt vì có cái để thích còn hơn 1 cuộc sống vô vị chẳng biết mình thích gì, muốn gì, yêu gì, ghét gì. chỉ mong là các em đừng quá khích như cái trò Hôn thắm thiết cái ghế mà bạn Bi Rain đặt đít ngồi thôi; chứ màn gào thét khóc lóc thì nhìn đi nhìn lại mấy bé teen nước khác cũng làm rồi, giờ cũng bình thường thôi hen.

cứ để các em đam mê và yêu thích đi. cứ để các em điên cuồng và nhiệt huyết đi. đến 1 lúc nào đó, qua cái tuổi đó rồi các em sẽ tự biết điều chỉnh lại vì lúc đó đi nhiều, thấy nhiều, nghĩ nhiều rồi sẽ khác. tự bản thân mỗi người sẽ nhận ra điều đó, chứ đừng gõ cây vào đầu mà bảo này chỉ nọ; cái tuổi đó càng bẻ thì nó càng cong chứ chả thẳng nổi đâu.

các “người lớn” cũng thôi gào thét và lên án các em đi. tui thấy ít ra các em ko làm chuyện cướp của, giết người, hay hiếp dâm này nọ là tốt lắm rồi đấy; vì các em có niềm đam mê riêng, có mục đích của cuộc sống chứ ko phải như những kẻ sống ko mục đích, ko tương lai chỉ biết đi cướp giật, giết chóc này nọ. và ít ra cũng hãy nhìn lại cuộc đời mình rằng bản thân cũng đã trải qua 1 thời nổi loạn và cuồng nhiệt như thế mà đồng cảm với các em bây giờ.

còn các nhà báo. hãy thôi giựt những cái tin nhàm chán và thiếu sáng tạo như thế đi nhé. thay vì đi giựt những cái tin như thế, thay vì cứ thi nhau đăng những bài scandal, lộ hàng, tình ái rẻ tiền và ngu ngốc thì hãy tìm hiểu những cái gì có chiều sâu và có tính sáng tạo 1 chút đi. đừng lên án người khác khi mà bản thân mình cũng chẳng có suy nghĩ hơn chút nào cả. chỉ vì 1 bộ phận rất lớn các nhà báo ko có chuyên ngành và đạo đức cũng như tính sáng tạo cần thiết mà bộ mặt báo chí văn hóa nước ta đang ngày càng tệ hại hơn vì chỉ biết scandal, lộ hàng, hẹn hò, tình ái, đại gia chân dài này nọ chứ chả mấy khi thấy mấy bài phân tính sâu sắc hoặc những bài bình luận có chất lượng.

thế nhé! các em bây giờ tuy trẻ người, nhưng cũng ko non dạ đâu! biết đâu các người lớn đang lên án các em tuy “già người” nhưng lại “non” lắm đấy!

[sách] Tháp Tokyo – Ekuni Kaori

lại một quyển sách khác của Ekuni Kaori, tác giả quyển Lấp Lánh mà tôi có dịp nói đến khoảng 1 tháng trước. nếu Lấp Lánh tôi đọc vì lời giới thiệu của bạn tôi, thì Tháp Tokyo là do 1 câu nói trong sách

Tình yêu không phải là thứ ta có thể cầm cương, mà là thứ ta đắm chìm trong đó

một triết lý hay đấy nhỉ!

nếu như ở nước ta, báo chí liên tục đề cập đến vấn đề “phi công trẻ lái máy bay bà già” (ồ dĩ nhiên là theo nghĩa bóng rồi) với những cái nhìn đầy thành kiến, nông cạn, và (xin lỗi tôi nói thẳng là) ngu xuẩn; thì Tháp Tokyo sẽ đưa bạn vào 1 câu chuyện nhẹ nhàng nhưng cũng đầy những tình huống bất ngờ của những “phi công” và “máy bay” như thế.

câu chuyện bắt đầu bằng hình ảnh Toru ngồi uống cà phê hòa tan và ngắm tháp Tokyo qua  ô cửa sổ nhà mình. cha mẹ ly dị; cha có gia đình khác, mẹ ở vậy nuôi Toru khôn lớn bằng tất cả sức lực và lòng kiêu hãnh của bà, nhưng lại thiếu tình thương yêu và quan tâm. một ngày khi tình cờ gặp 1 người bạn của mẹ mình – Shifumi, Toru gần như ngay lập tức ấn tượng với người phụ nữ đã có gia đình này và bước vào 1 mối quan hệ (có thể gọi là) bất chính với Shufumi.

Koji, bạn thân nhất của Toru từ thời cấp 3, cũng có một mối quan hệ với 1 người phụ nữ có gia đình là Kimiko; nhưng cùng lúc cậu còn quen với Yuri, một cô bạn cùng lớp. cái trò bắt cá 2 tay của cậu này cũng khá tài tình khi chẳng ai biết ai mà cậu vẫn có thể duy trì trong 1 thời gian khá dài.. cho đến 1 ngày định mệnh.

chìm đắm và say mê là từ có thể dùng để diễn tả mối quan hệ giữa Toru và Shifumi khi cả lúc nào cũng tìm cách để ở bên nhau, gặp nhau, và sống bên nhau. đó chắc phải là 1 tình yêu thực sự và mãnh liệt để Toru có thể chống lại cái nhìn và định kiến của mẹ mình; để Shifumi có thể bất chấp mọi thứ để đi cùng Toru, tạo ra những cái hẹn không tượng được và đầy tính phiêu lưu.
Koji thì dửng dưng vì tự tin vào khả năng quản lí của mình khi cậu quen cả 2 người cùng lúc. cẩn thận và tự mãn, lãng tử và cuồng nhiệt đó là Koju trong 2 mối quan hệ. nhưng đôi khi điều đó là 1 điểm yếu chết người trong tình yêu.

do dù thế nào đi nữa thì Tháp Tokyo vẫn lặng lẻ chứng kiến tất cả và vẫn mãi lấp lánh đẹp đẻ trong đêm.. nhất là những đêm mưa..

sau khi lật hết trang cuối cùng của quyển sách thì tôi cá rằng bạn sẽ suy nghĩ lại, xem xét lại những định kiến (có thể nói là) hơi phiến diện và nông cạn về tình yêu “phi công” & “máy bay”. có thể họ ko đúng ở góc nhìn xã hội và định kiến; nhưng con người thì ai mà chẳng có khát khao mưu cầu hạnh phúc và tìm đến tình yêu đích thực của cuộc đời mình. để rồi từ đó thất vọng hay mừng vui, hạnh phúc hay đau khổ, ê chề hay sung sướng thì họ cũng đã 1 hay nhiều lần chìm đắm trong tình yêu thật sự của mình.

bạn yêu như thế nào? chìm đắm và đam mê, hay đầu lạnh và cẩn trọng? dù gì thì đó cũng là tình yêu và cá tính của mỗi người. theo cá nhân tôi thì chỉ khi người ta chìm đắm trong tình yêu thì người ta mới có thể yêu hết lòng và mở ra những cảm xúc mà khi người cẩn trọng, lạnh đầu đề phòng thì ko bao giờ có được. cảm giác khi yêu đó là cảm giác tuyệt vời nhất là 1 con người có thể tìm được…

hãy chìm đắm trong tình yêu khi bạn có nó!

Haagen Dazs và câu chuyện cái sàn nhà….

khoảng tháng 10 năm trước, đi ngang tòa nhà trái bắp Bitexco thì ai yêu thích món kem cũng phải ngoái nhìn khi bên hông đang rầm rộ thi công tiệm kem Haagen Dazs. có lần tôi đã đề cập trong bài về kem Baskin Robbins về tiệm kem đang thi công này và dự đoán mức giá của nó sẽ khủng khiếp hơn BR nữa. nhưng từ sau Tết thì bổng nhiên những thứ đã thi công lần lượt bị gở dẹp và cũng ko còn thấy bóng dáng của Haagen Dazs tại Bitexco. điều này làm tôi khá quan tâm nhưng chẳng hiểu tại sao lại như thế nữa. ch o đến cách đây vài hôm, đi ăn tối rồi dạo phố qua Bitexco hóng gió thì nghe được câu chuyện truyền kỳ về tiệm kem ấy.

chuyện là có 1 bạn doanh nhân thành đạt nào đó (ko biết tên, cũng ko biết cty) đã thương thảo như thế nào với Haagen Dazs để mua nhượng quyền tiệm kem Haagen Dazs về Vn bán. cuối cùng bạn ấy cũng mua được nhượng quyền và địa điểm được cho cửa hàng cao sang ấy chính là trái bắp Bitexco. mọi chuyện diễn ra êm đềm, trôi chảy và cũng rất đẹp đẻ cho đến 1 ngày đẹp trời nọ. bên Haagen Dazs phát hiện ra màu sàn của cửa hàng kia ko đúng với tiêu chuẩn của Haagen Dazs quy định (vì khi mua nhượng quyền thương hiệu thì bên mua phải làm theo đúng tất cả những tiêu chuẩn về màu sắc, trang trí, trưng bày này nọ của bên bán để bảo đảm thống nhất hệ thống nhận diện thương hiệu). Thế là Haagen Dazs mới bảo bạn doanh nhân kia phải đổi màu sau cho đúng với quy định, nhưng bạn doanh nhân lại ko chịu vì thấy màu đó quá xấu và ko hợp với ko gian quán nên ko chịu đổi. hai bên cải qua tranh lại sau 1 thời gian mà ko ai chịu nhường ai vì ai cũng có lý của người đó. cuối cùng thì 1 quyết định được đưa ra: Haagen Dazs ko chịu bán nhượng quyền nữa và bạn kia phải đóng cửa hàng đang thi công kia. kết quả là nhân dân đam mê món kem ngon lành mất đi 1 chổ ăn ngon.

haizzz câu chuyện thật là đau buồn sầu thảm và trớ trêu quá! câu chuyện là thế đấy, còn chính xác đựơc bao nhiêu phần trăm thì thằng tôi ko biết và cũng ko chịu trách nhiệm nha vì ko thể kiểm chứng được. viết cho ai thắc mắc có thêm thông tin để đở uất hận khi thấy nó tự nhiên dẹp cái zèo nhe, hoặc là đọc xong sẽ uất hận hơn nữa vì bị dẹp vì 1 lý do lãng nhách như thế.

[Sách] Lấp Lánh – Ekuni Kaori

từ web của Nhã Nam

tôi đặc biệc thích những quyển sách của tác giả Nhật. ở những tác giả Nhật có phong cách hay hay và có 1 sức cuốn hút kì lạ đối với tôi. hôm qua tôi đọc 1 lèo hết quyển Lấp Lánh của Ekuni Kaori, 1 tác giả Nhật mà chẳng biết có nổi tiếng như cồn như là Haruki Murakami hay ko nữa; nhưng tôi rất thích quyển này.

tôi mua Lấp Lánh vào khoảng tháng 11 năm trước, cùng với Nhảy Nhảy Nhảy và Cuộc Săn Cừu Hoang của Haruki Murakami. Nhảy Nhảy Nhảy đọc xong trước tết sau nhiều lần gián đoạn, còn Cuộc Săn Cừu Hoang vẫn còn xếp trên giá sách. quyển Lấp Lánh này tôi mang lên văn phòng và để ở chổ làm việc, chợt hôm qua có thời gian rỗi rãi thế là mang ra đọc. vì sách ko dày, chỉ hơn 200 trang nên đọc tầm 1/3 ở văn phòng lúc chiều muộn và 1 chút vào buổi tối ở nhà với nhạc nhẹ nhàng thế là xong.

Lấp Lánh xoay quanh chuyện của 1 gia đình nhỏ và kì lạ, ở đó có Shoko – người vợ bị chứng tâm thần nhẹ và chồng Shoko – Mutsuki, là 1 bác sĩ. nếu Shoko bị tâm thần nhẹ thì cũng chẳng có gì để gọi là kì lạ; điều kì lạ chính là ở Mutsuki, anh ta là 1 người đồng tính nam. dù Shoko biết rõ điều đó nhưng vẫn quyết tâm cưới Mutsuki.
Cuộc sống vẫn trôi như những gia đình bình thường khác trên toàn thế giới, Mutsuki đi làm ở bệnh viện và gánh trọng trách trụ cột gia đình, Shoko ở nhà rồi thỉnh thoảng làm công việc dịch thuật lặt vặt, có khi lại uống rượu và đi chơi vẫn vơ. cả hai thỏa thuận với nhau vài điều để đảm bảo cuộc sống cá nhân của mỗi người đều cân bằng, chẳng hạn như việc vẫn có người yêu như trước kia. cũng vì thế mà Mutsuki vẫn giữ mối quan hệ với Kon, 1 anh chàng sinh viên và là người yêu lâu năm. còn Shoko thì chia tay bạn trai của mình trước khi đi xem mắt với Mutsuki mà đến sau này vẫn mơ và nghĩ đến anh ta.

cả 2 đều chịu nhiều áp lực từ nhiều phía: gia đình, bạn bè, cái nhìn của xã hội, và cả những “vở kịch” họ tự dưng lên cho nhau. họ  ”phải” hoàn hảo và “phải” hạnh phúc trong mắt mọi người. điều đó vô tình làm cho trường hợp của Shoko càng lúc càng trầm trọng khi cô phải cân bằng giữa con người và tình yêu của mình dành cho Mutsuki và tự do cá nhân của anh ta. Mutsuki cảm thấy áy náy vì lấy đi hạnh phúc của Shoko và tìm đủ mọi cách để bù đắp.

nội dung truyện ngắn gọn, rõ ràng; tình tiết ko phức tạp nhưng lại cuốn hút. bối cảnh bình thường nhưng vẫn có nét rất riêng và đặc trưng. Kaori viết nên 1 câu chuyện vừa đủ dài, vừa đủ phức tạp, vừa đủ đặc biệt để mang đến cảm giác thú vị và nhiều suy nghĩ khi đã đọc xong.

khi nào người ta hạnh phúc nhất nhỉ?