Bận đến chết đi được

Cũng đã hơn hai tháng rồi thằng tôi chả đụng chạm gì tới hai cái blog cả. Tất cả nguyên nhân đều gom vào một chữ: Bận. Phải nói là tôi bận điên cuồng với đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Giai đoạn gần cuối tháng 11 đến giữa hết tháng 12 là kinh khủng nhất với đủ các thể loại event, sự kiện, họp báo này nọ. Tuy bận vì công việc nhưng cũng có nhiều điều hay ho và vui thú. Có lẽ mệt nhất, kinh khủng nhất và cũng học hỏi được nhiều điều nhất là 7 ngày bị “giam lỏng” ở khu resort The Grand Ho Tram Strip và sân golf The Bluff nhân giải golf hoành tráng nhất châu Á Ho Tram Open diễn ra. 7 ngày quanh quẩn ở sân golf, khách sạn chỉ có cát, nắng, gió và công việc nên dù được ở trong resort hoành tráng bậc nhất thì cũng chẳng có tâm trí đâu mà tận hưởng hay chơi bời. Cái tuyệt vời thứ nhất là gặp, nói chuyện và chụp hình chung với Brian trong nhóm Westlife (aka thần tượng thời tuổi teen của tôi). Cái tuyệt thứ hai là được làm việc, tác nghiệp trong một giải thể thao chuyên nghiệp và tất cả mọi thứ đều rất quy cũ và tổ chức chặc chẽ. Thứ ba là gặp, làm việc và học hỏi về nghề và kinh nghiệm sống với các anh, chị, bạn đồng nghiệp ở nhiều cơ quan báo chí từ Nam tới Bắc tụ về. Dù 7 ngày đó rất mệt, nhiều lúc rất nản nhưng cũng có những lúc rất vui, thư giãn và phấn khích. Không biết năm nay có tiếp tục được gặp lại những gương mặt cũ ở Ho Tram Open nữa không nhưng tôi cũng rất mong sẽ có cơ hội gặp lại mọi người để cùng làm việc, tác nghiệp và học hỏi kinh nghiệm về nghề báo. Nói thật là sau chuyến công tác dài ngày đó, tôi có một cái nhìn rất rất khác với những người làm báo đến tham dự vì hầu hết các anh chị, các bạn đều rất tận tâm với nghề và làm việc cực kỳ chuyên nghiệp. Không chỉ vậy, họ còn rất am hiểu và sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, kiến thức cho những người còn mù mờ về golf như tôi. Thật sự rất biết ơn sự chia sẻ tận tình của tất cả mọi người trong 7 ngày đó.

Vậy là còn không đến 1 tháng nữa thì đã Tết. Thật tình năm nay lại muốn dành thời gian Tết ở bên người yêu hơn là về nhà. Nhưng cả hai đứa ở hai quê khác nhau và chẳng đứa nào dân thành phố cả nên đành chấp nhận chia xa 9 ngày vậy. Nguyên nhân mà tôi muốn ở với người yêu trong Tết này cũng khá trùng hợp và thú vị. Nhưng có lẽ tôi sẽ kể trong một entry khác vào thời điểm thích hợp (và nó sẽ rơi vào khoảng gần Tết 😉 ).

Từ nay đến Tết tôi sẽ chăm chỉ viết blog ở đây và cả Taste of Z hơn. Hy vọng mỗi tuần tôi sẽ “khủng bố” những bạn đang theo dõi blog của tôi ít nhất là một lần. Còn nhiều nhất thì tôi không chắc lắm. Hãy chờ xem!  

Advertisements

2 năm rồi

Thật ra mình chỉ muốn đánh dấu ngày mình vào nghề báo và cũng là ngày mình làm việc tại Esquire Vietnam được 2 năm thôi.

2 năm là một chặn đường không dài trong sự nghiệp của đời người. Nhưng với mình, 2 năm đó là quá trình thay đổi rất nhiều thứ của bản thân. So với trước, quan điểm sống, lối sống, suy nghĩ, ứng xử của mình đã ít nhiều khác đi và có thể nói là nó thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn. Âu đó cũng là ơn Chúa!

Nghề báo đến với mình rất tình cờ. Và như mình cũng đã viết vào ngày này năm trước là chẳng ai trong gia đình và cả bản thân mình cũng không nghĩ mình sẽ bước vào nghề này. Cú rẽ ngoạn mục qua nghề nhiều thị phi này sẽ không xảy ra nếu không có sự tin tưởng của một người anh và cũng là sếp mình bây giờ. Đã từng có người hỏi anh vì sao lại chọn một đứa dở ẹt, lười biếng và tệ như mình vào làm ở một vị trí nhiều người mong muốn và sẵn sàng giành lấy. Anh kể là chỉ vì anh tin mình làm được. Phải nói thật là mình luôn mang ơn những người đã tin tưởng và trao cho mình cơ hội như vậy! Và mình luôn cố gắng hết sức vì sự tin tưởng đó.

 
Cũng may là mình được làm việc ở một tờ báo danh tiếng, nội dung đa dạng và có chiều sâu. Mình cũng không dính vào bất kỳ thị phi hay bè phái nào là một điều đáng vui. Đó cũng là nhờ sếp, các anh em đồng nghiệp, cộng sự đã tạo nên một team có cách làm việc chuyên nghiệp, thẳng thắng và vui vẻ. Nó là động lực để cày bài, chạy deadline, căn mắt làm layout báo trong suốt 2 năm qua của cả team. Đó là công sức, thành tựu chung của mọi người chứ không của riêng ai cả!

Đã có 2 năm rất vui với nghề báo và chắc sẽ còn nhiều năm vui nữa! Lại đi tiếp thôi!

một năm

Cuối cùng thì tháng 11 cũng gần kết thúc. Nhớ lại một năm trước, một ngày đầu tháng 11 tôi nhận được điện thoại thông báo nhận công việc mới ở một ngành mới. Trong hơn 20 năm sống, tôi (và cả ba mẹ tôi) chưa bao giờ thoáng qua ý tưởng tôi sẽ bước vào nghề báo. Lý do cũng khá đơn giản: trừ những kỳ thi tốt nghiệp các cấp, điểm văn của tôi chưa bao giờ quá 7 điểm. Cú rẽ bất ngờ vào nghề báo vậy mà đã hơn một năm rồi. Thời gian trôi nhanh thật.
Tính ra thì đây là công việc tôi làm lâu nhất từ lúc ra trường đến giờ (đã hơn 1 năm) mà vẫn còn thấy hứng thú và chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ bỏ. Công việc đôi khi rất nhàn nhã nhưng lắm lúc rất nhiều và mệt. Có những ngày thong thả đi cafe, đọc sách vì sếp cho nghỉ. Cũng có nhiều ngày cắm mặt ở công ty từ sáng đến sau nửa đêm mới về đến nhà và 9 giờ sáng hôm sau lai tiếp tục chiến đấu. Công việc thú vị, đồng nghiệp vui và cá tính, gặp nhiều nhân vật rất đáng ngưỡng mộ và học hỏi được nhiều điều từ họ. Đó cũng là nguyên nhân khiến tôi luôn yêu công việc hiện tại. Một điều khác nữa là công việc bắt buộc tôi phải liên tục đọc và cập nhật nhiều thứ mới mẽ và cả học những cách hành xử mà trước giờ tôi chưa bao giờ làm. Không thể nói là bản thân đã hoàn thiện hơn nhưng có thể nói là mình đã tốt hơn một năm trước kha khá.
Từ khi ra trường đến giờ tôi đã làm ít nhất 4 công việc và lần nào cũng là một ngành nghề khác nhau. Xem ra thì hồ sơ công việc của tôi không dày nhưng đủ làm người khác “rối” vì mức độ bay nhảy tung tăng. Khó có thể nói trước đây sẽ ra công việc tôi sẽ theo đuổi đến cùng. Nhưng ít nhất, bây giờ, đây là công việc tôi sẽ theo đuổi trong tương lai gần và còn chuẩn bị lên kế hoạch đi học thêm về ngành này.

Ừ thì một năm chung sống với nghề báo rồi đấy. Ít nhất thì đến giờ vẫn thấy mê nghề này và mỗi ngày đến công ty là một ngày vui!