Sống có mệt không?

Nhiều khi mình thấy sống trong xã hội bây giờ mệt quá! Còn bạn thì sao?


Mệt không phải vì chuyện cơm áo gạo tiền mà do những thứ xã hội thực lẫn ảo áp đặt lên chúng ta. Nào là phải những nơi phải đến trong đời, những chuyến đi phải thực hiện trong đời. Những cuốn sách phải đọc. Những bộ phim phải xem. Nhưng việc phải làm trước 20, 30, 40, 50, 60, 70 tuổi. Những cung đường phải chinh phục. Phải 4 cực – 1 đỉnh. Những món ăn phải ăn. Những món rượu phải uống. Tất cả những thứ mình vừa liệt kê chỉ là vài ví dụ trong hàng nghìn thứ mà xã hội ảo áp đặt lên chúng ta vì đó là những thứ PHẢI LÀM TRONG ĐỜI. Nếu một ngày không được đẹp trời cho lắm (như sáng nay lúc mình viết entry này chẳng hạn), bạn chợt ngồi nghĩ lại những thứ mình đã và đang làm rồi so nó với những tiêu-chuẩn-vàng kia thì sẽ tự cảm thấy nhục nhã vì cuộc đời toàn thất bại thảm hại, chả có đáng sống và chỉ muốn chết liền ngay và lập tức cho rồi.

Đó là chưa nói đến những điều thế giới thực áp đặt lên chúng ta. Bạn có bao giờ bị áp lực phải được học sinh giỏi, phải ở trong top 5 hoặc top 3 của lớp, hay thậm chí phải đứng nhất lớp không? Bạn có bao giờ muốn cúp học một bữa nhưng vì cái sự con ngoan – trò giỏi mà chưa bao giờ dám “bùng” lớp? Đã có lúc nào đó bạn chỉ muốn táng vào mặt cái đứa bạn đang huyên thuyên trước mặt mình nhưng không bao giờ làm vì phải thảo mai thảo mộc với nhau? Hoặc giã có lúc nào đó bạn chỉ muốn hét lên giữa cuộc họp đại-gia-đình rằng “đừng xía vào đời tui nữa” khi họ hàng, dòng tộc cứ thúc giục có bồ, lập gia đình? 


Nói đến đây là thấy mệt quá mệt rồi muốn chết quách cho đẹp trời nhỉ!

Mình luôn nghĩ: “Fuck off all the standards!” Vì chẳng thấy thứ gì có thế áp vô đời mình được cả. Một ví dụ rất điển hình: mình rất thích đọc sách và một năm đọc không dưới 20 quyển sách các thể loại cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh (cao hơn số sách trung bình một người Việt đọc hàng năm khá nhiều). Nhưng mình chưa đọc quá 10% trong danh sách những cuốn phải đọc trong đời. Coi bộ đó là một sự thất bại siêu hoành tráng khổng lồ của một đứa thích đọc sách đấy. FUCK OFF! Mìn thích đọc gì thì đọc chứ chẳng cần phải chờ ai đó đưa ra một tiêu chuẩn phải đọc trong đời cho mình mò theo. 

Có nhiều bạn bè cứ luôn thắc mắc vì sao mình luôn vui vẻ, ít khi sầu thảm như chúng nó. Bí quyết rất đơn giản: Làm điều mình thích và làm thật tốt. Vậy đó. Đời mỗi người dài ngắm khác nhau nhưng túm chung lại thì vẫn là ngắn. Đâu có lý do gì mà cứ chạy theo mấy cái tiêu chuẩn xàm xí của mấy thứ thích chứng tỏ, thích thể hiện để cho thiên hạ thấy mình thành công hay đời mình đáng sống. Mình chả bao giờ có ý nghĩ sẽ đọc hết mấy cuốn sách phải đọc trong đời hay chinh phục 4 cực – 1 đỉnh khỉ khô gì đó đâu. Đời mình đáng giá là mỗi khi cùng nguyên nhóm “chiến đấu” ở cty cho hết công việc. Cuộc đời mình thành công là sống với người yêu mỗi ngày và làm được những điều mình đã hứa với người ấy. Chỉ cần như vậy thôi thì đã đủ vui và hạnh phúc hơn là làm mấy chuyện chạy theo phong trào kia. 

Sống cho mình chứ có phải cho thiên hạ hay mạng xã hội đâu mà phải cố “mặc” cho vừa “tấm áo” thiên hạ may cho họ chứ không phải cho mình. Vậy thì bản thân phải thấy thoải mái, vui, hạnh phúc mỗi khi làm cái gì đó trước đã. Chúng sinh nói gì cứ mặc kệ!

Advertisements

Cùng là một nhưng khác nhau

Mấy hôm trước mình mới xem bộ phim The Dressmaker có nàng Kate đóng. Nói thiệt là không nghĩ nàng sẽ đóng một vai “bựa” kinh khủng như vậy. Nhưng nói chung thì phim coi vui, nàng đóng rất bệnh. Và mình thích điều đó!

Đến phần credit phim thì mình mới biết phim này chuyển thể từ quyển tiểu thuyết cùng tên. Dạo này có vẻ kịch bản gốc hay đã trở thành hàng hiếm nên phim chuyển thể tràn rạp, tràn mạng luôn. Có lẽ là những dự án phim chuyển thể dễ thu hồi vốn và kiếm lời hơn vì nó đã có một lượng khán giả đã đọc sách và sẵn sàng ra rạp xem phim. Rồi cả những khán giả xem phim mà chưa đọc sách thì lại tìm mua sách sau khi ở rạp về. Nhà xuất bản, công ty sản xuất phim và tác giả đều có lợi. Còn khán giả có lợi hay không thì cũng hên xui lắm do nó phụ thuộc vào mức độ đầu tư của bên sản xuất.

Nói về sách và phim chuyển thể, theo thiển ý cá nhân, mình thấy hầu hết khán giản, độc giả đều mắc một sai lầm/thói quen xấu là so sánh hai sản phẩm ấy với nhau. Mình nghĩ dù nó có cùng một gốc thì sách và phim chuyển thể là hai thứ khác nhau và nên để cho chúng có “đời sống” riêng. Đừng đánh đồng rồi so sánh hơn thua giữa hai thứ ấy vì chúng có ngôn ngữ thể hiện khác nhau.

Sách sử dụng ngôn từ để thể hiện. Chữ nghĩa kết hợp với trí tưởng tượng của người đọc tạo nên không gian truyện, hình ảnh nhân vật, chi tiết không giới hạn. Nếu có giới hạn ở đây thì đó chính là trí tưởng tượng của mỗi người. Và có lẽ không phối cảnh, hình ảnh nhân vật, chi tiết suy điên của người đọc nào giống người đọc nào khác. Một vấn đề khác biệt nữa là cách nhìn nhận, đánh giá vấn đề trong sách đặt ra mỗi người mỗi khác tuỳ vào lối sống và nhận thức của họ.

Trong khi đó, phim dựng lên sẵn khung cảnh, tạo hình nhân vật, tiến độ câu chuyện, chi tiết phụ thêm và người xem rơi vào thế “bị áp đặt”. Bên cạnh đó, cách nhìn nhận, đánh giá vấn đề trong phim chuyển thể là của biên kịch hay đạo diễn và khán giả một lần nữa cảm giác mình bị áp đặt. Hệ quả là họ thấy phim chả hay ho gì cả.

Nói về bản chất của sách và phim chuyển thể, nhà văn Yann Martel, tác giả tiểu thuyết Life of Pi, chia sẻ trên trang web The Talks như sau:

Has storytelling always been of interest to you? Have you always had a powerful imagination?

I read a lot in my childhood, in my teen years, and my early adult years. One of the foundational experiences of my youth was reading. Have you ever read Watership Down by Richard Adams? I remember that was an amazing book, it was so thrilling! But that’s not the only way to do it. Movies can also be thrilling. I remember the first time I saw Star Wars or the first time I saw Jaws when I was a kid. Movies can also be totally involving, but for me, it is a much more flattening experience. You’re passive. The spectacle they feed you is extraordinary — the images, the music — but what’s great about a book is that it’s so personally involving. You create the story when you read these little black squiggles on the page. Initially you’re suspicious but then you somehow fall into it.
Author Stewart O’Nan said that although writers create the story, it’s the reader who brings their whole life to it.

Absolutely. A reader brings his book to life. Cinema is highly manipulative, you know. If the camera focuses on a phone, you can damn well bet that that phone’s going to ring. And music, you know, in Jaws the cello tells you the shark is about to appear. Dun-dun. Dun-dun. People who don’t read are often middle-aged white men. They’re factually obsessed. They’re obsessed with ruling the world… And it’s their loss! Reading really is a rich way of living one’s life. It’s a great way of learning about the world. I’ve only been once to Russia. Everything I know about Russia, I got from Tolstoy, Dostoyevsky, Goncharov, Gogol, Turgenev… So, it is a wonderful way of travelling, in a sense.

Sau này, mỗi khi đi xem phim chuyển thể, chúng ta cần dẹp bỏ “định kiến” của bản thân về quyển sách để xem xét một góc nhìn khác của một người khác. Đừng đánh đồng sách và phim để rồi tự chuốc bực bội vào người. Thế đấy!

Lại chuyện xe đạp và vài thứ khác

Tôi không biết những người thường đọc blog này có chán mấy chuyện đi xe đạp của tôi không. cá nhân tôi thì sau hơn 2 tháng đi xe đạp thì tôi khám phá ra khá nhiều lý do vì sao dân ta ngày càng ít đi xe đạp. hy vọng các bạn sẽ không chán phát ốm vì mấy chuyện xe đạp của tôi trong tương lai vì tôi nghĩ sẽ còn nhiều vấn đề khác mà tôi chưa nhìn ra.

tối qua, tôi lại đạp xe theo lộ trình thường ngày rồi tự dưng phát hiện bánh xe hơi mềm. tôi đi vào 3 chổ sửa xe ở dọc đường nhưng đều nhận được cùng 1 câu trả lời: không bơm xe đạp. điều đó vô tình làm tôi nghĩ rằng rất nhiều người đã chung tay gạt xe đạp sang một bên và phương tiện giao thông của thành phố chỉ còn xe máy và ô-tô. có lẻ tôi sẽ phải đi mua một cái bơm xe thôi.
cũng rất nhiều nơi trong thành phố này người ta không giữ xe đạp đặc biệt là những quán cà phê. tôi thấy nhân viên ở những tiệm cà phê và tiệm ăn thường có thái độ xem thường những người đi xe đạp. nếu một chiếc xe máy thì họ sẽ ghi phiếu nhưng nếu đi xe đạp thì không bao giờ có phiếu gửi xe. có lẻ họ nghĩ rằng xe đạp thì ai mà thèm trộm làm gì cho tốn công nhưng nếu mất xe thì ai sẽ là người bồi thường và khách cũng không có bằng chứng đã gửi xe tại nơi đó. thật là khổ!

mấy hôm nghỉ lễ tôi tranh thủ đi xem phim. cũng đã gần 3 tháng rồi tôi mới ngồi trong rạp xem phim (không tính lần bỏ về ngang khi đi xem Guardians of the Galaxy vì không xem toàn bộ phim). Scandal 2 là phim đầu tiên tôi xem trong kỳ lễ cũng là phim Việt Nam đầu tiên tôi xem trong 2 năm qua. cá nhân tôi không thích xem phim Việt nên các bạn tôi dù có năn nỉ ỉ ôi hoặc kề dao sát cổ thậm chí là khao tiền vé ở CGV thì tôi cũng chả bao giờ đi. Nhưng hôm lễ vì không kịp xuất chiếu cuối của Step Up nên đành miễn cưỡng vào xem. ít ra thì Scandal cũng không phải là 1 phim dở những nó hoàn toàn không hay. anh đạo diễn vẫn như thường lệ “mượn” vài thứ ở phim nước ngoài để trộn thành cái phim của mình nên chả có gì đáng để nhớ. tuyến nhân vật chính bình thường, thoại bình thường, diễn bình thường, không có gì bất ngờ. phần thiết kế âm thanh khá hay dù ở cảnh cuối chen 1 cái bài hát hơi trớt quớt vô 1 cái cảnh cũng trớt quớt không kém. thiết kế ánh sáng hơi kỳ cục và không hợp lý. nói chung là nếu không vì chẳng có gì khác để xem thì chắc chắn tôi sẽ không bao giờ xem phim đó. tính ra thì hơi tiếc tiền 😦 à thêm 1 việc nữa là quảng cáo coca cola quá lố bịch.
hôm sau đó thì đi xem được Step Up. phim bình thường, nội dung tầm thường, nhân vật bình thường, nhạc hay, nhảy ok. nói chung là series Step Up hết luôn được rồi vì càng làm càng dở.

10533132_1487105751527728_1145659448_n

kỳ nghỉ lễ quá dài (5 ngày) làm cho tôi khá mệt khi khởi động lại công việc của mình. 5 ngày về quê chỉ toàn ăn, ngủ, đi chơi, đi cafe, đi cine. nhưng mà lâu lâu được nghỉ dài như thế thì cũng thích lắm ấy vì không phải dùng ngày phép để nghỉ ngơi :3

tháng 10 đang có kế hoạch đi Campuchia, tháng 11 sẽ đi Đà Nẵng. vấn đề là thằng tôi đang gặp trục trặc về bạn đồng hành. nhưng nếu đến lúc ấy không ai đi cùng thì tôi vẫn sẽ vác mông đi 1 mình. kể ra thì tôi đã quen với việc làm rất nhiều thứ 1 mình nhưng chưa bao giờ đi du lịch 1 mình cả. chắc cũng thú vị lắm nhỉ vì có thể tự do làm những thứ mình thích và không phụ thuộc hoặc phải chiều lòng bất kỳ ai. đó sẽ là một trải nghiệm thú vị của riêng tôi (trong trường hợp không ai đi cùng).